Đòn bẩy là gì ?

Tận dụng kết quả từ việc sử dụng vốn vay làm nguồn tài trợ khi đầu tư để mở rộng cơ sở tài sản của công ty và tạo ra lợi nhuận từ vốn rủi ro. Đòn bẩy là một chiến lược đầu tư sử dụng tiền vay đặc biệt, sử dụng các công cụ tài chính khác nhau hoặc vốn vay để tăng lợi nhuận tiềm năng của khoản đầu tư. Đòn bẩy cũng có thể đề cập đến số nợ mà một công ty sử dụng để tài trợ cho tài sản. Khi một người đề cập đến một công ty, tài sản hoặc đầu tư là “đòn bẩy cao”, điều đó có nghĩa là mặt hàng đó có nhiều nợ hơn vốn chủ sở hữu. 

Đòn bẩy khuếch đại lợi nhuận có thể, giống như đòn bẩy có thể được sử dụng để khuếch đại sức mạnh của một người khi di chuyển một vật nặng.

Cách thức sử dụng đòn bẩy

Đòn bẩy là việc sử dụng nợ (vốn vay) để thực hiện đầu tư hoặc triển khai dự án. Kết quả là nhân lên lợi nhuận tiềm năng từ một dự án. Đồng thời, đòn bẩy cũng sẽ nhân lên rủi ro  tiềm ẩn trong trường hợp đầu tư thất bại.

Khái niệm đòn bẩy được sử dụng bởi cả nhà đầu tư và công ty. Các nhà đầu tư sử dụng đòn bẩy để tăng đáng kể lợi nhuận có thể được cung cấp cho một khoản đầu tư. Họ tận dụng các khoản đầu tư của mình bằng cách sử dụng các công cụ khác nhau bao gồm các tùy chọn, tương lai và tài khoản ký quỹ. Các công ty có thể sử dụng đòn bẩy để tài trợ cho tài sản của họ. Nói cách khác, thay vì phát hành cổ phiếu để huy động vốn, các công ty có thể sử dụng nguồn vốn vay để đầu tư vào hoạt động kinh doanh nhằm tăng giá trị cổ đông.

CHÌA KHÓA CHÍNH

  • Đòn bẩy đề cập đến việc sử dụng nợ (vốn vay) để khuếch đại lợi nhuận từ một khoản đầu tư hoặc dự án.
  • Các nhà đầu tư sử dụng đòn bẩy để nhân lên sức mua của họ trên thị trường.
  • Các công ty sử dụng đòn bẩy để tài trợ cho tài sản của mình: thay vì phát hành cổ phiếu để huy động vốn, các công ty có thể sử dụng nợ để đầu tư vào hoạt động kinh doanh trong nỗ lực tăng giá trị cổ đông.

Sự khác biệt giữa đòn bẩy và ký quỹ

Cả hai đều liên quan đến việc vay tuy nhiên đòn bẩy và tỷ lệ ký quỹ không giống nhau.

Đòn bẩy liên quan đến việc nhận nợ, trong khi  ký quỹ là nợ hoặc tiền vay mà một công ty sử dụng để đầu tư vào các công cụ tài chính khác. Tài khoản ký quỹ cho phép bạn vay tiền từ một nhà môi giới với lãi suất cố định để mua chứng khoán, quyền chọn hoặc hợp đồng tương lai với dự đoán sẽ nhận được lợi nhuận cao đáng kể.

Ví dụ về đòn bẩy

Một công ty được thành lập với khoản đầu tư 5 triệu đô la từ các nhà đầu tư, vốn chủ sở hữu trong công ty là 5 triệu đô la; đây là số tiền mà công ty có thể sử dụng để vận hành. Nếu công ty sử dụng tài trợ nợ bằng cách vay 20 triệu đô la, thì hiện tại họ có 25 triệu đô la để đầu tư vào hoạt động kinh doanh và có thêm cơ hội để tăng giá trị cho các cổ đông.
Một nhà sản xuất ô tô, ví dụ, có thể vay tiền để xây dựng một nhà máy mới. Nhà máy mới sẽ cho phép nhà sản xuất ô tô tăng số lượng ô tô mà họ sản xuất và tăng lợi nhuận.

Công thức đòn bẩy

Thông qua phân tích bảng cân đối kế toán, các nhà đầu tư có thể nghiên cứu nợ và vốn chủ sở hữu trên sổ sách của các công ty khác nhau và có thể đầu tư vào các công ty sử dụng đòn bẩy để làm việc thay mặt cho doanh nghiệp của họ. Các số liệu thống kê như lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu, nợ trên vốn chủ sở hữu và lợi nhuận từ vốn làm việc giúp các nhà đầu tư xác định cách các công ty triển khai vốn và bao nhiêu trong số các công ty vốn đã vay. Để đánh giá đúng các thống kê này, điều quan trọng cần lưu ý là đòn bẩy có nhiều loại, bao gồm cả đòn bẩy hoạt động, tài chính và đòn bẩy kết hợp.

Phân tích cơ bản sử dụng mức độ đòn bẩy hoạt động . Người ta có thể tính toán mức độ đòn bẩy hoạt động bằng cách chia tỷ lệ phần trăm thay đổi của thu nhập trên mỗi cổ phiếu của công ty cho phần trăm thay đổi trong thu nhập của công ty trước lãi suất và thuế trong một khoảng thời gian. Tương tự, người ta có thể tính toán mức độ đòn bẩy hoạt động bằng cách chia EBIT của công ty cho EBIT của công ty trừ đi chi phí lãi vay. Mức độ đòn bẩy hoạt động cao hơn cho thấy mức độ biến động cao hơn trong EPS của công ty.

Phân tích DuPont sử dụng “hệ số nhân vốn” để đo lường đòn bẩy tài chính. Người ta có thể tính hệ số nhân vốn chủ sở hữu bằng cách chia tổng tài sản của một công ty cho tổng vốn chủ sở hữu. Khi đã tìm ra, người ta nhân bội số đòn bẩy tài chính với tổng doanh thu tài sản và tỷ suất lợi nhuận để tạo ra lợi nhuận trên vốn chủ sở hữu. Ví dụ: nếu một công ty giao dịch công khai có tổng tài sản trị giá 500 triệu đô la và vốn chủ sở hữu cổ đông trị giá 250 triệu đô la, thì hệ số nhân vốn chủ sở hữu là 2,0 (500 triệu đô la / 250 triệu đô la). Điều này cho thấy công ty đã tài trợ một nửa tổng tài sản của mình bằng vốn chủ sở hữu. Do đó, hệ số nhân vốn chủ sở hữu lớn hơn cho thấy đòn bẩy tài chính nhiều hơn .

Nếu đọc bảng tính và tiến hành phân tích cơ bản, bạn có thể mua các quỹ tương hỗ hoặc các quỹ giao dịch trao đổi sử dụng đòn bẩy. Bằng cách sử dụng các phương tiện này, bạn có thể ủy thác các quyết định nghiên cứu và đầu tư cho các chuyên gia.

Nhược điểm của đòn bẩy

Đòn bẩy là một công cụ đa diện, phức tạp. Lý thuyết nghe có vẻ tuyệt vời, và trong thực tế, việc sử dụng đòn bẩy có thể mang lại lợi nhuận, nhưng điều ngược lại là lỗ càng lỗ. Đòn bẩy phóng to cả lãi  lỗ. Nếu một nhà đầu tư sử dụng đòn bẩy để thực hiện đầu tư và thất bại, thì khoản lỗ của họ sẽ lớn hơn nhiều so với trước đây

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here